Chuyện tình áo thun đồng phục phần 1

 

Tôi và anh gặp nhau trong bối cảnh khá đơn giản. Trong cuộc hẹn cùng với người bạn của tôi anh tình cờ xuất hiện với trang phục đồng phục công sở khi vừa tan sở, với cái nhìn đầu tiên tôi có cảm giác rất ư là quen thuộc, tôi nghĩ rằng tôi và anh có duyên với nhau. Cuộc hẹn kết thúc, tôi và anh từ giã nhau ra về.

Tình iu chỉ là thực khi lần đầu tiên gặp nhau và cả 2 cùng rung động ( Ảnh minh hoạ)

Về đến nhà tôi đã bắt đầu mơ mộng, tôi nghĩ đến anh… ngày thứ nhất nghĩ đến anh… ngày thứ hai nghĩ đến anh… và ngày nào tôi cũng nghĩ tới anh.

Tôi suy nghĩ: tình yêu chớp nhoáng nào kết cuộc ít khi thấy nó được miên viễn vì hễ "bạo phát thì bạo tàn", lý trí là vậy mà con tim tôi sao cứ nghĩ đến anh. Bài học đúc kết cho mối tình trước: "Cái gì đến nhanh rồi cũng sẽ đi nhanh" làm tôi lãng quên khi tôi gặp anh, tôi lại tiếp tục yêu một cách vội vàng để rồi nhận ra tôi là người thừa trong trái tim anh.

Một chiều mưa lãng mạn tôi đã nhận lời tìm hiểu nhau mà không hề trải qua một màn chinh phục nào của anh. Cái quán cà phê ngày nào tôi cũng đi học ngang nó quá đỗi bình thường nhưng hôm nay trông có vẻ đẹp và trở nên sang trọng kèm theo không khí lãng mạn khi tôi và anh bước vào…

Cùng nhau làm việc và iu nhau xây dựng gia đình tại sao không.

 

Đây không phải là lần đầu tiên đi chơi với anh nhưng cái cảm giác bồi hồi khó nói ấy vẫn được diễn ra trong mỗi lần gặp anh.

Tôi vui sướng biết chừng nào khi nhận được cuộc điện thoại, tin nhắn nhớ nhung của anh. Khoảnh khắc này tôi biết tôi là người hạnh phúc, tôi yêu đời, tôi yêu người, yêu công việc, yêu vạn vật xung quanh, tôi yêu anh vì tôi cảm nhận anh yêu tôi.
Tôi luôn tự hào anh là người học giỏi, tốt bụng… anh luôn là người đẹp nhất trong lòng tôi bởi cách nói chuyện của anh rất hay, giọng nói anh ngọt ngào và ấm áp khiến tôi mơ tưởng anh là chàng hoàng tử mà bấy lâu nay tôi hằng mơ ước.

Một tháng trôi qua, cái cảm giác hồn nhiên, vô tư, yêu đời đó đã dần tan biến và thay vào đó là sự bực bội, hoài nghi vì anh nhợt nhạt với tôi… Thời gian anh qua thăm tôi được tính bằng tuần, có khi 2, 3 tuần anh mới qua thăm tôi với lý do anh bận công việc. Bạn bè xung quanh góp ý, khuyên bảo tôi xác định lại người yêu của mình nhưng tất cả lời nói đáng quí ấy tôi đều bỏ ngoài tai, tôi ôm khư khư cái quan điểm: "Yêu nhau cần phải tin tưởng nhau" nên tôi vẫn giữ lập trường là tôi yêu anh vì tận trong trái tim tôi cảm nhận được anh yêu tôi.

Một buổi chiều buồn tôi viện lý do bảo anh qua chỉ tôi làm bài vì tôi muốn gặp anh nhưng anh không qua. Lại một chiều mưa tôi rơi lệ khi anh từ chối cuộc hẹn của tôi chỉ vì có hẹn với người khác. Tôi cảm thấy buồn không diễn tả nổi là nó buồn như thế nào nữa, tôi nhớ anh, tôi nhớ dữ lắm, cái nỗi nhớ ấy nó lấn át cả lý trí tôi, chưa bao giờ tôi thấy nhớ một ai đến như vậy. Sáng nay tôi đã hết buồn vì tôi nghĩ yêu là nhớ, yêu là chờ, và tôi sẽ chờ anh vào tuần sắp tới…

Hy vọng để rồi thất vọng, lại một tuần nữa chúng tôi không gặp nhau mà anh cũng chẳng thèm nhắn tin hay hỏi thăm tôi. Bây giờ tôi thực sự có cảm giác tôi như người tự yêu rồi suy ra người ta yêu mình vì lúc nào tôi cũng cảm nhận rằng anh yêu tôi, tôi luôn tin tưởng vào cảm giác đó.

Đúng một tháng anh không qua, những cuộc điện thoại anh gọi cho tôi phải chờ dài cả cổ, tin nhắn anh nhắn chỉ 0.1% vô vọng và thất vọng tôi chìm vào giấc ngủ. Một ngày đẹp trời tôi nhận ra mình là một con ngốc vì sự thật anh không hề yêu tôi, tình cảm chỉ xuất phát từ phía tôi. Lúc nào tôi cũng muốn gặp anh, được ở bên anh để nghe anh nói anh cười nhưng thử hỏi lại có khi nào anh muốn gặp tôi chăng? Có khi nào anh đã chia sẻ một nỗi buồn hay một niềm vui của anh với tôi chăng? Câu trả lời là chưa hề, có lẽ tôi chưa phải và không phải là người đáng tin cậy để anh có thể trút hết bầu tâm sự của anh cho vơi đi nỗi buồn và anh cũng không hề hỏi han cuộc sống của tôi ra sao, hôm nay có gì mới mẽ hay vui buồn không? Tôi thật sự thèm khát cái quan tâm lo lắng ở anh. Có lẽ tôi yêu anh quá nên tôi trở thành người ngộ nhận.

Cứ ngỡ là tìm được một tình yêu chân thành, tôi cứ ngỡ là mình không phải trải qua các trường tình như bao người bạn khác, tôi khẳng định tôi là người hạnh phúc nhất nhưng giờ đây tôi thật đau lòng khi nghĩ đến anh. Có khi nào anh nhìn thẳng vào mắt nói yêu tôi khi tôi hỏi, có khi nào anh nói nhớ tôi khi tôi mong, có khi nào anh đợi tôi nếu tôi nói anh chờ. Mà lúc nào tôi cũng phải nghe cái câu "em hãy thông cảm cho anh". Vậy có khi nào anh đồng cảm với tôi chăng? Có khi nào anh đặt vị trí của anh vào tôi chăng? Trong trái tim anh em được đặt ở vị trí nào mà anh dám khẳng định anh yêu tôi 100%. Tôi thật sự không thể kiểm soát nổi tình yêu của anh đối với tôi là cái tình yêu gì? Anh yêu tôi cái kiểu gì? Anh không yêu tôi hay anh thật sự không biết cách yêu? Một cách chính xác anh không hề yêu tôi vì chưa bao giờ anh chứng tỏ anh yêu tôi.
Đây là đêm thứ năm tôi phải khóc trước khi đi ngủ… Khóc vì nỗi nhớ nhung, khóc vì tôi cô đơn, khóc vì anh không nhớ tôi và khóc vì biết tôi không là gì trong trái tim anh. Trái tim tôi dường như vỡ ra trăm mảnh mà không phải do đập vỡ mà là do người ta dùng dao đâm lên từng nhát một, cái cảm giác có người yêu như không có người yêu, cái cảm giác chết còn hơn sống… Tôi như người điên than than khóc khóc nước mắt đầy vơi. Đó, tôi yêu anh mà tôi như thế đó, thử hỏi anh có hiểu và yêu tôi như thế không mà cớ sao anh lại nói yêu tôi khi anh không hề quan tâm tôi, anh nói muốn gặp tôi nhưng anh không qua chỉ vì lý do bận. Những lời nói ngọt ngào của anh đưa tôi lên thiên đường của hạnh phúc nhưng hành động của anh khiến tôi thât sự thất vọng, tình cảm của anh dành cho tôi chẳng bằng một người bạn mới gặp lần đầu.

Lời cuối cùng tôi muốn nói với anh rằng: "Em yêu anh, em yêu anh hơn những gì em nói, em yêu anh bằng cả trái tim em, tình yêu của em có thể vượt cả không gian nhưng tiếc thay nó bị chặn bởi thời gian. Thời gian anh và em bên nhau là quá ít, thời gian anh và em quen nhau là quá gần vì thế đôi khi em còn ngại ngùng khi ở bên anh, em nghĩ thời gian là khúc mắc và cũng sẽ là liều thuốc giúp em và anh yêu nhau, hiểu nhau nhiều hơn. Em yêu anh không chỉ bằng trái tim mà còn có cả lý trí. Trái tim giúp em chia sẻ, đồng cảm, cảm nhận tình yêu của chúng ta. Lý trí giúp em nhận ra anh yêu em như thế nào để em còn đáp trả lại tình yêu của anh dành cho em nữa. Và ngày hôm nay em nhận ra rằng em chẳng là gì trong mắt anh nói một cách chính xác em chỉ là người thừa trong trái tim anh. Tình yêu của em tự đến thì nó cũng sẽ tự đi, đi tìm hạnh phúc của em để anh được hạnh phúc bên người con gái khác. Một lần nữa em chúc anh hạnh phúc".

Hai tháng trôi qua tôi đã không còn buồn, nhưng cũng không thấy vui, mà giờ đây cái cảm giác ẩn chứa trong tôi không gì khác ngoài sự đau lòng, lần đầu tiên tôi biết thế nào là đau lòng. Trái tim tôi phải lên cơn đau khi nghĩ đến anh, tôi sẽ quên anh để quên đi một tình yêu đau đớn ấy nhưng tôi sẽ mãi nhớ anh như nhớ một người bạn. Một người đã dùng dao khắc tên lên trái tim tôi. Ai cho tôi tình yêu? Ai cho tôi hạnh phúc? Tôi phải đi khoảng bao lâu nữa mới đến thiên đường của tôi? Tôi thật sự không dám nghĩ tôi sẽ tiếp tục bước nỗi trên con đường tình chỉ vì hai lý do: tôi sợ tình yêu, tôi sợ cảm giác đau lòng.

Hết phần 1

Đồng phục Lami 

 


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
.
 


Liên Hệ
Báo Giá Nhanh
15 Phút
 


Chia sẽ: